Có khi nào trên đường đời bất chợt, bạn vô tình nhớ về thầy
cô của mình không? Nhớ về những người đã dìu dắt ta trong suốt quảng đời đi học?
Thầy cô! Hai tiếng thiêng liêng ấy vang lên tự trong sâu thẳm tâm hồn ta một
cách tha thiết không nguôi! Làm sao có thể kể xiết những công ơn cùng những nỗi
vất vả của thầy cô. Xin kính dâng lên thầy cô ngàn lời kính yêu nhất.
“Muốn sang thì bắt cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”
Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, và người giáo
viên là người âm thầm mà vĩ đại nhất. Công việc của họ thầm lặng mà ý nghĩa biết
bao, thầm lặng trên bụt giảng và giản dị giữa đời thường, họ giống như những
con ong thầm lặng giữa ngàn hoa để chắt chiu cho đời những giọt mất tinh túy và
thơm ngọt nhất.
Từ khi còn là những cô cầu bé còn bỡ ngỡ đến trường tới khi trưởng thành đâu
đâu ta cũng thấy có bóng dáng của thầy cô. Thầy cô uốn nắn ta từng bước đi, từng
nét chử đầu đời, đến những trang văn, những dòng thơ đầy xúc cảm. Có những đêm
thầy thức trắng để:
“Bên trang vở chúng em
Miệt mài ghi chăm chú
Bao khó nhọc dưới đèn”
Ôi! Thật bao la tình thầy! Dưới ngọn đèn leo lét, ánh mắt của con người phải tập
trung cao độ lắm mới có thể làm việc tốt được. Vậy mà thầy đã hy sinh giấc ngủ
và sức khỏe của mình để chấm bài cho lũ học trò, để rồi sáng mai lên lớp, trong
giấy trả bài kiểm tra của đứa nào cũng có những lời phê bằng mực đỏ của thầy,
những lời phê đầy tâm huyết, thầy sửa từng câu chữ, từng lỗi chính tả cho học
sinh. Nhìn những đứa học trò đọc chăm chú từng lời phê và khoe nhau điểm lòng
thầy rộn lên một niềm hạnh phúc vô biên. Cũng có những đêm thầy thức để soạn
bài, sáng mai lên lớp cho chúng em có bài học mới.
Trên bụt giảng với giọng nói ấm áp, trầm bổng, thầy cô mang đến cho chúng em những
điều lý thú của cuộc sống, thầy dạy cho chúng em về đạo lý làm người, về lòng
yêu thương, lòng bao dung,… Thầy cô hung đúc cho chúng em lòng vị tha đức hy
sinh.
Người ta nói “Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”, làm sao tránh khỏi sự nghịch ngợm
của lũ “thứ ba” ấy. Những lúc đó thầy khẽ chau mày, nét mặt khẽ nghiêm nghị.
Nhưng với lòng vị tha và đức hy sinh thầy đã biến buổi trừng phạt thành những
buổi dạy dỗ với những lời dạy đầy thuyết phục. Ấy vậy mà sau những lần như thế,
mắt đứa nào cũng đỏ hoe, lòng rưng rưng lòng kính yêu thầy vô hạn. Khi còn ngồi
trên ghế nhà trường là vậy! Đến khi ra trường thầy vẫn âm thầm, lặng lẽ dõi
theo từng bước đi của lũ học sinh. Thầy sẳn sàng giúp đỡ khi chúng cần. Trên bước
đường đời có đứa theo đuổi sự nghiệp công danh, cũng có đứa rẽ sang hướng khac
vì kế mưu sinh, có ai biết rằng thầy vẫn luôn dõi mắt theo ta! Thầy hạnh phúc
khi thấy ta vinh hiển và quặn lòng xót xa khi ta gặp trắc trở khó khăn.
Thời gian vẫn cứ trôi đi như những cỗ xe vô hình lăn bánh, thầy cô vẫn lặng lẽ
là người lái đò, chở hết lớp học sinh này tới lớp học sinh khác đến bến bờ
tương lai. Mấy ai qua sông còn trở lại thăm con đò xưa? Một sự thật nghiệt ngã!
Nhưng những người lái đò ấy vẫn kiên trì làm công việc thầm lặng của mình. Ôi!
Cao quý thay người thầy, người cô! Thật công đức mà vĩ đại biết bao! Rồi mai
đây những đàn chim bé nhỏ ngày nào sẽ tung đôi cánh trên bầu trời tri thức với
hành trang trên vai là những kiến thưc quý báu và những lời dạy bảo của thầy
cô. Những lời dạy bảo ấy mãi theo ta cùng năm tháng, khi khó khăn nó mãi là điểm
tựa để ta dựa vào và cố gắng sống tốt.
Xin ngàn lần tri ân đến thầy cô – nhưng người kỹ sư tâm hồn vĩ đại:
“Con đò mộc – mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông!”
Cứ mỗi lần tháng
11 ùa về, đến cái ngày mà cả một năm mới có một lần để nhắc học trò nhớ về thầy
cô của mình, nhắc đến ngày Nhà Giáo Việt Nam thì mọi ký ức của thời học sinh lại
ùa về. Nhớ những lời căn dặn, những cái vỗ vai, hay cả những lời răn đe nghiêm
khắc của thầy cô khi học trò mắc phải lỗi.
Thầy cô là người
luôn dành tất cả mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, kể cả những đứa học
trò mà luôn làm mình phát bực la lớn lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm chí có thể
là đình chỉ học môn đó một tuần cũng có.
Thầy cô là người
luôn phải chịu đựng bởi bao trò tai quá mà những đứa học trò gây ra, hay thường
là những vị cứu tinh của những học sinh bị bắt nạt. Có thể nói thầy cô như là
những thần tượng của học trò, hay là người cha, người mẹ thứ hai vậy.
Thầy cô là người
đã dạy con nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi con lớn hơn một chút, con mới
hiểu sự ân cần của cô, khi cầm tay con uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là
dạy con biết viết, mà nết người của con cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C. Là
người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận
còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô
làm là chỉ mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.
Nhớ ngày 20/11
năm xưa chắc ai cũng trải qua cái thời mà đòi mẹ phải mua quà để đi tặng thầy
cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là không dám đi một mình, lần nào cũng phải mẹ kè
kè đi ,lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy bạn đi mình cũng đi cho bằng được.
Quà 20/11 lúc xưa cũng chỉ là dầu gội, bột ngọt, sữa hay cuốn sổ và cái bút,
nhà có điều kiện hơn thì xấp vải cho thầy cô may đồ để đi dạy. Lớn lên chút thì
đã biết đường đi mua quà cho thầy cô, nhưng đến lúc tặng thì run cầm cập, gặp
thầy cô ở trường suốt không sao cả nhưng mà gặp riêng thầy cô thì không dám đến.
Nhớ lúc đi tặng quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng cho thầy cô rồi nói
một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) 20 tháng 11" rồi chạy cái vèo ra
ngoài, để thầy cô phải chạy ra gọi học trò quay trở lại ngồi chơi, nhưng cũng
chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) cho em xin phép". Đến hôm sau vẫn
còn không dám gặp thầy cô.
Lớn lên rồi học cấp
3, ngày 20/11 được xem như là một ngày học nhẹ nhõm của học sinh thì phải -
theo tôi nghĩ như thế. Vì ngày 20/11 thường thì thầy cô khuyến mãi không dò
bài, học sinh cũng không phải thấp thỏm vì cái giờ dò bài như thường ngày. Đôi
khi thì còn được nói chuyện phiếm và nghỉ học luôn môn đó, thường thì lớp trường
đại diện lớp tặng hoa cho thầy cô rồi thôi, xong cái ngày 20/11.
Nhưng cái ngày
20/11 không phải thầy cô vui vì được nhận hoa và quà của học trò thôi, thầy cô
vui vì thấy rằng những đứa học trò của mình đã lớn khôn hơn, thầy cô khi thấy
những thành quả của mình tốn bao công sức tâm huyết đạt được thành quả, đó là
điều mà làm cho thầy cô tự hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình.
Không biết ngày
20/11 của bạn như thế nào nhưng của tôi là một ngày đầy cảm xúc, tuy đi làm xa
không thể tới thăm thầy cô được, nhưng không khi nào thầy cô không nhớ tới tôi.
Lúc tôi gọi điện thoại chưa kịp nói tên mình thì thầy cô đã nhận ra tôi trước
,tôi vui mừng và đôi khi là bật khóc, cho dù lúc đi học tôi có phá, có quậy nhất
lớp thì thầy cô vẫn nhớ và cười phì nói: "Thằng học trò phá nhất lớp của
cô nay làm ở đâu rồi, có khỏe không? Năm nay cho gọi điện thoại nhưng năm sau
phải về nhà thăm cô đấy nhé!!!". Trải qua biết bao lứa học trò, bao nhiêu
năm nhà giáo mà thầy cô vẫn nhớ học trò của mình chứng minh một điều là thầy cô
luôn dành mọi tâm huyết cho những đứa học trò nhỏ bé, dù có hay nghiêm khắc với
mình đi chăng nữa thì cũng dễ hiểu là thầy cô chỉ muốn điều tốt nhất cho mình
mà thôi. Chắc điều đó ai cũng cảm nhận được như tôi, vì nếu không có những điều
như thế thì bạn có thể thành công hay sống tốt hơn như hiện nay để còn ngồi đọc
những dòng tốt viết đây.
Lúc ngồi viết những
dòng này thì nhớ lại những trò tai quái của mình đã mang đến cho thầy cô... Sao
có thể làm những trò ấy nhỉ, nhưng mà thôi "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học
trò" mà, nhưng dù gì thì cũng mong ngày 20/11 sắp đến, hãy bỏ một chút thời
gian nếu như được hãy đến thăm thầy cô, thầy cô sẽ không quên bạn đâu, nhưng nếu
không được thì hãy dành cho một cuộc điện thoại chỉ năm, mười phút thôi. Đừng
chỉ gửi một cái hình lên mạng Xã hội cho thầy cô và kèm theo dòng ngắn ngủn:
"Mừng 20/11, chúc Thầy (Cô) có ngày lễ vui vẻ" là thôi.
Xin cảm ơn những
thầy cô đã dìu dắt con từ những ngày đầu tiên học lễ, hậu học văn. Những yêu
thương, trân trọng và thành kính nhất là tất cả những gì con muốn những người
cô thầy đã dạy dỗ con nên người. Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để
mãi mãi vun đắp cho sự nghiệp trồng người.
Thời gian cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ, thấm thoát đã gần bốn
tháng trôi qua. Thời gian tuy ngắn nhưng cũng đủ làm cho em cảm nhận được tất cả
những điều tốt đẹp nhất từ mái trường THCS Kim Tân. Với ước mơ trở thành 1 cô học
trò được khoác lên mình chiếc áo đồng phục của trường THPT Chuyên Lào Cai, em
đã rời xa ngôi trường mà mình đang học để đến với 1 ngôi trường hoàn toàn mới,
những lo lắng, suy nghĩ xuất hiện trong khối óc nhỏ bé: Lo sợ vì mất đi những
người mà mình quan tâm, yêu thương nhất, sợ vì phải rời xa nơi mà mình cảm thấy
an toàn nhất, sợ phải chia tay những đứa bạn mà ngày nào cùng mình đùa nghịch
và chọc ghẹo lẫn nhau,...và sợ cả khi không có bạn bè, thầy cô ở bên, có những
lúc em đã định lùi bước. Nhưng nghĩ về tương lai phía trước, nghĩ về những người
đang trông mong và tin tưởng, em đã quyết định tiến bước, hi vọng về một ngày
mai tươi sáng hơn.
Nhớ những ngày ấy, những ngàu đầu của tháng 8, tiết trời ấm
áp, khi trên con đường đến trường mới lạ còn cảm thấy có một chút mặc cảm, tự
ti về bản thân, run sợ trước thách thức mới đang chờ đón thì khi đặt chân đến
trường những cảm giác ấy hoàn toàn tan biến. Cảm giác đầu tiên khi đặt chân vào
cánh cổng là một cái gì đó rất gần gũi, thân quen. Ngôi trường hiện lên đẹp và
khang trang, những tán lá cây dang rộng, một làn gió mát rượi thoảng qua đưa
tâm hồn vào những điều tuyệt diệu nhất. Có lẽ chính cảm giác ấy đã thúc giục bước
chân em tiến nhanh vào lớp học. Em bước lên cầu thang dãy nhà B, lên đến tầng
3, tấm biển lớp 9D được đặt ngay ngắn. Bước vào lớp các bạn đều rất thân thiện
và dễ gần, tất cả đều cởi mở và vui vẻ chào đón một thành viên mới. Và sau đó,
chính ngày hôm ấy, em đã gặp được cô-cô Lê Thị Lương. Ấn tượng đầu tiên của em
về cô là một con người rất thẳng thắn nhưng đồng thời cũng rất quan tâm đến học
sinh. Cô có biết rằng, lời động viên của cô hôm ấy đã khiến em cảm thấy có ý
chí để vươn lên hi vọng rằng mình có thể làm tốt.
Những ngày tiếp theo đó, em hiểu rõ về cô hơn cô rất nghiêm
khắc, có những lúc em cảm thấy vô cùng sợ và tự hỏi rằng tại sao cô phải nghiêm
khắc với chúng em như vậy? Nhưng rồi, thời gian đã giúp em nhận ra, cô nghiêm
khắc là muốn tốt cho chúng em, muốn cho chúng em trưởng thành và trở thành 1
con người tốt. Cô luôn ở bên cạnh, sẵn sàng giúp đỡ chúng em trong mọi việc. Cô
cầm chổi giúp chúng em dọn vệ sinh trường lớp, cô cầm cuốc giúp chúng em trồng
hoa,...và cô cầm cả viên phấn để viết lên cả tấm lòng mình. Cô dạy cho chúng em
biết nói lời cảm ơn, biết nói lời xin lỗi, cô giúp cho chúng em tạo ra một cuốn
sổ với thật nhiều trang viết với hình ảnh thú vị. Em thương cô vì cô quá vất vả,
dẫu cô ốm nhưng không bao giờ cô bỏ giờ tự quản trong 15p đầu giờ trên lớp,
thương ánh mắt cô thật buồn, những giọt nước mắt lăn dài trên má vì chúng em
không ngoan...Em càng thương cô hơn vì cô luôn là giáo viên công bằng và luôn đứng
về phía học trò để nhìn nhận vấn đề, cô luôn tìm cách để thấu hiểu được bọn học
trò chúng em và nâng đỡ cho những bước chân ngây dại của chúng em. Em càng khâm
phục cô hơn ở cách mà cô dành cho em và những bạn bè khác, cô luôn biết những
khuyết điểm của mình và cố gắng khắc phục, cũng như góp ý khuyên răn với những
khuyết điểm của chúng em 1 cách tinh tế để hoàn hảo hơn trong mắt mọi người. Cô
ơi! Em thương cô lắm tấm lòng rộng mở của cô, có nghiêm khắc nhưng rất mực
thông cảm với học trò của mình, sự sâu sắc và gần gũi của cô nữa và còn vô vàn
những điều khác nữa, đó phải là cả một tâm hồn, một trái tim dành cho chúng
em,... và dẫu đó chỉ là tình cảm một chiều của cô, cô cho đi chẳng mong nhận lại
điều chi cả. Đối với em, em đã lớn hơn chỉ sau 4 tháng ngắn ngủi học với cô, em
có được một tâm hồn mới, một sự tự ti vốn ẩn nấp trong em. Một trái tim biết cảm
thông và lắng nghe, một tinh thần vượt khó cho dù vấp ngã, em đã học ở cô là sự
nỗ lực không ngừng, cô chính là điểm tựa cho em đứng lên sau vấp ngã, gạt đi nước
mắt em lạc bước tiếp ở cuộc đời này, em đã biết nhìn nhận vấn đề và không còn nữa
những đánh giá ngây ngô.
“Thưa thầy con đã thuộc bài học sáng nay trên bục giảng có bụi
phấn rơi rơi trên tóc thầy”.Thầy đang đứng đó truyền đạt bao kiến thức cho đàn
em bé nhỏ. Thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc
vì bụi phấn.
Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là
người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng
thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh
thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường? Ai?
“Thầy giáo”, hai
từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi
thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ, tôi
thường hay hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, tại sao con lại phải gọi thầy là “thầy giáo” vậy mẹ?”
Thật là một câu hỏi ngây thơ và ngờ nghệch. Nhưng đó là những tình cảm đầu
tiên, những cảm nhận mơ màng về “thầy giáo” của đứa trẻ thơ khi chập chững vào
lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ quả là một kí ức sâu sắc đối với
trẻ thơ. Lúc đó tôi chưa cảm nhận được sự yêu thương của thầy vì trẻ con thì
luôn ngây thơ và không có những suy nghĩ sâu xa.
Tôi ngày một lớn
khôn và học rất nhiều thầy giáo khác nhau. Nhưng tôi cảm giác các thầy có một
nét chung riêng biệt mà chỉ ai là thầy giáo mới có. Đó chính là lòng yêu thương
vô bờ bến của Thầy dành cho học trò. Lũ học trò chúng tôi cứ hay làm cho Thầy
giận, Thầy buồn vì những trò phá lại nghịch ngợm, ngang bướng. Nhưng chỉ cần
chúng tôi biết lỗi thì Thầy bỏ qua tất cả. Thầy dạy bao điều bổ ích. Thầy là
người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay.”
Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi.
Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.”
Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi
danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù
năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình
trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi
theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn
vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay
bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời.
dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm
sao em đếm hết công ơn người Thầy.”
Người Thầy với những
ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ
học sinh nên người. thầy như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy lại
là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy cho
em niềm tin, niềm hi vọng. Thầy dạy em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy
là nguồn động viên tinh thần của chúng em. Ngay cả vua cũng cần có thầy. Đời đời
hình ảnh người thầy vẫn đẹp mãi trong nhân loại.
“Kính Thầy mới được
làm Thầy”. Bổn phận tối thiểu của học sinh là phải yêu quí và kính trọng Thầy.
Người Thấy luôn xứng đáng để mọi người và toàn xã hội tôn vinh, phải nhắc đến.
mỗi chúng ta sẽ luôn tự hào vì trong cuộc đời có thầy.
Ngày hai mươi
tháng mười một sắp đến, các bạn làm gì để tỏ lòng biết ơn đến thầy. Chắc hẳn
người Thầy sẽ không cần những món quà quí giá, đắc tiền. Hay những món đồ mua vội
vã trong các cửa tiệm. Hãy nhớ rằng điều mà Thầy mong muốn lớn nhất đó là nhìn
thấy học sinh của mình chăm ngoan, học giỏi. Bạn hãy cố gắng, nỗ lực thật nhiều
trong học tập, chăm chú học hành hơn. Và điều đó là phần quà quí báu nhất mà
các bạn tặng cho Thầy. Chúng ta hãy dâng lên Thầy những bông hoa điểm mười tươi
thắm nhất. Và nguyện sẽ luôn học hành chăm chỉ, mãi mãi là trò ngoan của Thầy.



0 nhận xét:
Đăng nhận xét